CHUYỆN BUỒN NĂM CỦ

Tác giả Vũ Linh Giao

Một buổi chiều nào đó – Bất chợt ngang qua Thánh Đường, chuông Nhà Thờ đổ từng hồi như gọi mời ai oán. Đó là suy nghĩ của tôi – Năm hai mươi tuổi tôi yêu một Nữ Tu tại một Giòng tu ở Đà Lạt – gia đình Nữ tu ở miền Bắc di cư vào Nam, sống tại Nha Trang – gia đình Thiên Chúa Giaó, khi lớn lên vào Tu viện ở Đà Lạt. Năm ấy là đầu năm 1966 – tôi từ Sài Gòn lên thăm người Chị họ đang tu ở đây, cuối buổi chiều tôi đi theo con dốc nhỏ đến giếng nước. Tôi thấy người con gái đang ngồi bên thành giếng đăm chiêu, đôi mắt buồn mơ mộng. Đứng bên là con cừu non, tựa lưng vào gối nàng. Tôi thấy người con gái đẹp quá, nhất là đôi mắt. Tôi suy nghĩ: tại sao người đẹp như thế này lại dâng hiến cuộc đời mình cho Chúa – Tôi đến bên Nàng và nói: Thưa Soeur, thật hạnh phúc, nếu Chúa biến con thành con cừu non này. Nàng nhìn tôi và bảo: “Đó là điều Chúa cấm”. Rồi Nàng đứng dậy đi vào Tu viện, tôi ngơ ngẩn nhìn theo...

   Hai hôm sau tôi gặp lại cúi đầu chào, Nàng cười...Từ đó tôi yêu Nàng – Nhưng tôi vẫn biết Nàng là của Chúa...và không bao giờ Nàng bỏ Chúa yêu tôi. Ở đây một tuần, tôi rất buồn và oán hờn Chúa, tôi nghĩ Chúa đã cướp mất linh hồn tôi. Rồi tôi xin phép chị, tôi về Sài Gòn vì năm học cũng đã đến, năm nay tôi bắt đầu năm học thứ ba của Đại học. Giai đoạn này chiến tranh đã lan rộng trên bốn vùng chiến thuật, tin chiến sự tràn ngập mặt báo, lính bắt đầu xuất hiện nhiều giữa phố - giới nghiêm, nghiêm ngặt hơn. Người ta thường ngồi với nhau và bàn về chiến tranh...việc học của sinh viên mỗi năm một khó dần, nếu rớt sẽ bị đi quân dịch ngay – một việc mà chúng tôi không bao giờ muốn – và tôi cũng bắt đầu bớt nghĩ về Nàng. Thỉnh thoảng nghĩ về đôi mắt buồn, sầu úa ấy như một định mệnh...

   Hai năm sau tôi tốt nghiệp đại học, nhưng không đi quân dịch, và tôi đi làm việc – nhờ vào tờ giấy hoãn dịch gia cảnh...bổng dưng tôi thấy nhớ Chị tôi và nhớ Nàng, tôi muốn sắp xếp về thăm Đà LạtMùa hè năm sau tôi về lại Đà Lạt. Buổi trưa hôm ấy trời nắng gắt, cổng Tu viện mở rộng, sân Giaó đường toàn màu tang trắng, xe tang đứng trước sân, quan tài phủ tấm vải màu trắng có tấm di ảnh của Người Con gái bận đồ nữ tu. Tôi đến gần nhìn bức chân dung, Chúa ơi! Tôi chết lặng, biết đây là Nàng...người con gái nhìn tôi mỉm cười ngoài sân vắng năm nào. Giờ im lìm trong quan tài. Vị Linh mục đang đọc kinh cầu nguyện cho linh hồn người về với Chúa. Mọi người cùng đọc kinh xin Chúa ban phước lành – tôi im lặng...Chuông trên nóc Thánh đường đổ từng hồi ly biệt, tiễn đưa....xe tang bắt đầu lăn bánh – rồi đến xe của Cha và các Seour đưa tiễn Nàng. Tôi là người xa lạ đi cuối cùng đoàn người tiễn biệt đến nghĩa trang Thiên Chúa giáo ở ngoài thành phố.    

   Một lần nữa Cha đọc kinh, quan tài hạ huyệt, các Seour đi vòng quanh huyệt mộ đọc kinh cầu nguyện...Những người phu đào huyệt bắt đầu lấp đất...Chiều đã xuống, không gian ảm đạm, một vài đám mây trắng trên trời bay ngang qua...

   Huyệt mộ đã lấp đầy – Ai đó, đặt cây thánh giá trước mộ – Rồi lần lượt trở về...cuối cùng là những phu đào huyệt – Giờ chỉ còn lại một mình tôi Nghĩa trang thật vắng lặng. Cây Thánh giá lạnh lẽo...Tôi quỳ ôm cây Thánh giá và gục đầu khóc nức nở – Phía sau lưng nắng mờ nhạt dần, xa kia đường chân trời tím ngắt...

-------o0o-------

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *