Miền Ảo Ảnh

Nằm trên căn gác trọ, thức giấc lúc nữa đêm – Ánh đèn vàng vọt từ ngoài con hẻm nhỏ chiếu vào, tôi giật mình, thấy má mình ướt; biết là đã khóc lúc nào trong mơ – Năm năm rồi, từ hôm ly biệt – Đà Lạt chỉ còn là mộng – Tôi không có ý định về thăm Đà Lạt một lần nào nữa. Những đường phố dài không nắng, những con dốc hiu hắt vào đêm. Liễu rũ và hoa Anh Đào nỡ muộn, giờ chỉ còn là kỷ niệm, kỷ niệm buồn với chuyện tình không đoạn kết. Có người gặp và hỏi tôi: Đà Lạt giờ ra sao? Tôi im lặng và trả lời với ngôn từ vô âm: Đà Lạt buồn, hiu quạnh hơn ngàn năm trước...

            Không ngủ được tôi buồn phiền và giận mình...Mơ vẫn là mơ, nhiều đêm tôi mơ những điều kỳ lạ, tôi mơ thấy nàng cười...tôi mơ thấy chị tôi...tôi mơ những điều làm cho tôi bị ám ảnh...Gác Thánh đường, con đường phố vắng...nhà nguyện...Chị tôi ngồi nói chuyện với tôi ngày thơ ấu...Một buổi chiều nắng vàng ngoài sân...chị kể về người con gái Bắc, giòng Mến Thánh giá phạm lời Chúa nên bị Chúa phạt...Tôi đính chính: thưa Masoeur “người phạm tội chính là con” Chị tôi cười buồn – rồi chị kể tiếp: ngày hôm sau người ấy gặp chị, cô ta làm dấu Thánh, và nói những lời gì đó mơ hồ thật khó hiểu...và sau cùng là nàng bị bệnh, mỗi lúc một nặng dần – mặc dù các Souer rất tận tụy chửa bệnh,...có lúc nàng mê sảng, thảng thốt la lên làm cho mọi người lo sợ. Đêm nay mọi người tập trung lại, do Mẹ bề trên cầu nguyện xin Chúa chửa bệnh cho nàng...Trong cơn hoảng loạn, nàng thường kêu tên ai đó...và xin Đức Mẹ tha tội, các Soeur trong Tu viện rơi nước mắt nhìn nàng, gương mặt mỗi lúc một tiều tụy, hai mắt trủng sâu, úa màu, đôi môi nhợt nhạt sưng vù – có lúc tỉnh lại nàng mở to đôi mắt, như muốn tìm ai – rồi lại nhắm nghiền; thều thào nói một điều gì đó không ai hiểu...có lúc nàng nói về sự dâng hiến Thánh thiện, Chúa trên trời và Đức Mẹ Maria – nàng cũng nói về người mẹ, nhưng nàng không biết mẹ nàng là ai, ở đâu? Nàng sinh ra từ bao giờ? Bổng chốc nàng kêu lạnh, có ý định chạy thoát khỏi vùng sa mạc bao la; những âm thanh ghê rợn, ánh trăng huyền ảo trải dài trên mặt cát, làm cho đêm hoang sơ ấy thêm mộng mị, dị thường. Hơi thở gấp gáp, hình như nàng sợ. Chị vẫn ngồi im lặng canh chừng, trăng ngoài kia bắt đầu nghiêng dần, lạnh buồn qua miền ảo ảnh. Đồng hồ dưới sảnh đường buông một tiếng...rồi im lặng..., gió đêm rít qua hành lang vắng, như có tiếng chân ai đó bước nhẹ. Rồi im lặng...lạnh lùng, cô tịch, còn lại chỉ có người nữ tu trên giường bệnh và một Masoeur; những cây nến cháy sắp lụi tàn – Masouer chợt nghĩ, khuya lắm rồi, không biết ngày mai mặt trời có mọc ở nơi này...Trên giường bệnh, người nữ tu ấy vẫn thiêm thiếp, hơi thở nhẹ, có lúc như ngừng lại...Bên ngoài vườn thánh, tiếng cú đêm kêu âm thanh buồn thảm, như báo hiệu một điều gì không lành qua linh cảm...Ở phía sau Thánh đường, nhà nguyện, tiếng đàn dương cầm réo rắc trong đêm vắng – âm thanh tràn ngập không gian, những cây nến màu trắng, ánh lữa cháy màu vàng, lung linh hư ảo, làm cho đêm thêm vàng vọt, liêu trai. Người bệnh vẫn im lìm; Masoeur đang cầu nguyện...thật buồn thảm vô cùng.

Ngày hôm sau, đúng bảy giờ - Mẹ bề trên vào thăm Soeur AnTi thưa với Mẹ bề trên: người bệnh hình như bị ám ảnh một điều gì...không hiểu được – thần kinh không ổn định, có những lúc hình như mơ; và giấc mơ hãi hùng, lúc nói bâng quơ, như nhớ một ai đó...

            Mẹ bề trên im lặng, vẽ suy tư và bảo: Hay là người này có yêu ai đó trước khi dâng mình cho Chúa...rồi Mẹ bào: Tội nghiệp, xin Chúa tha tội...Những ngày cuối cùng, nàng không nói gì nữa, Souer AnTi vẫn ngồi bên giường bệnh...chốc lát người bệnh rên khẽ, và hình như nàng đang mơ...trên đường về nhà nơi gió cát, đường dài ngập nắng chiều...chập chờn từng đàn bướm bay lượn nhởn nhơ...có vài con bướm vàng, trắng bay trước mặt...cũng có những con màu sắc rực rỡ...chiều rơi...vọng lại tiếng ai đó gọi nàng...âm thanh huyền ảo, mơ hồ. Rồi hình ảnh ngày thơ ấu hiện về, nàng nắm tay cha đến nhà thờ, vào Thánh đường cầu nguyện – Kháng phòng giáo đường vắng lặng, tất cả mọi hàng ghế đều trống lạ thường...Trên bục giảng, vị Linh Mục gục đầu lên cuốn Kinh Thánh...không một âm thanh, sau lưng Cha bức màn nhung đỏ, hình Chúa thương khó trên cây Thập tự giá...

            Bất ngờ, chuông đổ từng hồi, như gọi hồn ai?...Nàng giật mình...buông thả hai tay và cuối cùng nghiêng đầu úp mặt xuống gối, thở hơi thở dài buồn thảm...Souer AnTi ngồi cạnh đầu giường, nghe rõ, có một âm thanh thật lạ ngoài kia...rồi nhìn nàng..hình như nàng khóc...Souer AnTi thất vọng và nói:”Thế là hết”. Thật ra chị tôi hiểu hơn ai hết là nàng yêu tôi, chờ đợi tôi trở lại – Nhưng tôi biền biệt...Trên mặt chiếc gối màu lam có thêu chữ JEANE màu xanh, và một mảng thêu nổi màu tím chân trời với một con cừu trắng...Điều bí ẩn này, không ai hiểu được...ở dưới chiếc gối là cuốn nhật ký nàng viết đã lâu...

            Ngoài kia trời tối hẳn, một nữ tu mang vào phòng Souer AnTi chiếc khay gỗ, trên khay có nhiều cây đèn bạch lạp cháy sáng rực rỡ...Soeur AnTi thẩn thờ bảo: Trời tối rồi nhỉ; qua ánh đèn tôi nhìn thấy Souer cười buồn và nói: “Chuyện lâu rồi...cậu còn buồn sao?” Tôi cười, trên đôi môi không hình thức...

            Chị nhìn tôi.

            Ôi Chúa! Xin Người tha tội.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *