MỘNG DU

Hồn di mộng - Từ ngàn năm yêu dấu

Hương tình xưa – Trong giây phút muộn phiền

Du miên lạ - U mê miền ký ức

Chiều chìm sâu – Se lạnh mất hoàng hôn.

 

Dư âm ảo - Ngập hồn thơ… hoang dại

Sầu điêu linh - Huyễn ngã, mộng liêu trai

Sao rơi rụng - Giữa bình minh tà kiến

Trăng mất rồi – U uất, mạc vàng thâu.

 

Mộng du - Từ thuở, chiêm bao miền hạ

Đêm huyền miên – bóng tối, nhạt nhòa phai

Ta rớt lệ - Oán hờn, năm tháng dại

Ôi! Buồn sao - Từ đó, mắt em sầu.

 

Vùng vắng lặng – Ưu phiền như địa ngục

Mùa hoang di – Qua mấy dạ nguyệt rồi

Mà cứ tưởng – Thiên đường nơi thánh chúa

Vàng son mơ - Mộng cũng úa tàn mơ.

 

Ta khắc khoải - Chờ em hồn mộng mị

Tuổi ta sầu – Là tuổi của ngàn năm

Trong thoáng chốc – Mơ về miền quá khứ

Mộng buồn trôi – Ôi! Giấc mộng cuồng điên.

 

Vàng mai hạ - Hiu hắt, chiều vô tận

Đường phôi pha – Hun hút dấu tìm về

Trăng hư ảo – Lung linh, hình bóng cũ

Cố nhân ơi! Rơi lệ, gọi tên nguời.

 

Vũ Linh Giao

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *