MỘNG XA NGƯỜI

Chiều đã hết – ngày tàn theo năm, tháng,…

Mắt nhạt nhòa – Môi sầu úa dần phai

Sao ly biệt - Để không cùng lối mộng

Đêm du đêm - Đời mờ ảo hư vô

 

Còn lại chi – Ngàn năm sau vô nghĩa

Nghĩa gì đâu? Thế là mất nhau rồi

Cố nhân ơi! Em biền biệt chân trời

Khung cửa hẹp – Khép đời anh hiu quạnh

 

Nỗi ưu tư – Áo não, chuyện tình buồn

Thôi hết - Vấng vương, năm vàng, tháng cũ

Mộng yêu đương – Trong giây phút không cùng

Là thế đó – Dù bao năm sau mãi

 

Trên đỉnh bình yên – Em gọi tên người

Tha thiết quá - Cho chiều thu ngủ muộn

Mây lang thang - Mờ khuất ánh sao rơi

Trăng tan vỡ - Cả một trời ly biệt

 

Hồn xanh xao - Huyền ảo, giấc cô miên

Mùa đi qua - Biền biệt, không ngày…tháng

Lạnh đông nào? Rét mướt, nhớ thương nhau

Còn đâu nữa - Những ngày xưa yêu dấu

 

Em, em ơi - Hồn mộng đã xa vời

Vì thế - Nên ta về nơi cố quận

Tìm vết xưa – Suy luận, tuổi yêu người

Đêm nhạt nhòa – Hoa lệ, Ngọc vàng son.

 

Vũ Linh Giao

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *